[Me and Brussels] Chuyện ăn uống

Ratatouille - Thử làm món này sau khi xem phim Ratatouille

Đã kết thúc chuỗi bài viết Me and Brussels với The last post rồi, vì lúc đó tôi thấy rằng nên khép lại để bắt đầu ý tưởng mới, nhất là khi đó còn đang trong cảnh khủng hoảng vì nhớ châu Âu. Rồi tôi đọc những dòng viết của Minh Nhật trong “Chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi”, cuốn mình vào công việc khiến suy nghĩ của tôi trở nên thông suốt hơn. Vì thế nên tôi nhận ra còn nhiều chủ đề trong Me and Brussels đang dang dở, cần được tiếp tục trước khi đóng nó lại.

Chuyện ăn uống là một thứ không thể không viết vì đó là cách tôi xoa dịu cái dạ dày và xoa dịu nỗi nhớ nhà, nhớ Hà Nội. Viết về nó thì có quá nhiều thứ nên chủ đề này lúc nào cũng trong tình trạng dang dở. Vì,

Chuyện ăn uống ở xứ người nhiều cái thú vị lắm.

Năm nhất tôi ở cùng cậu bạn cũng có tinh thần biết ăn biết làm. Sau một vài tuần làm quen với chợ xứ người, thì hai thằng hì hục nửa đêm ướp thịt, nướng thịt quay. Mẻ thịt quay đầu tiên ra lò, theo công thức trên mạng, được hai thằng đánh giá là ngon tuyệt. Lúc đó thử làm chứ không nghĩ là nó ra vị chuẩn vậy. Sau này thì còn làm bắp bò luộc, để rồi nửa đêm hai thằng ngồi học không cầm lòng trước nước bò luộc thơm mùi sả, gừng lại đi làm bát mì bò. Tiếp đó còn làm thịt đông, ăn cũng ngon dữ dội. Dần dần cũng mày mò làm mấy món bún, phở gà bò thịt nướng các kiểu. Đó là lý do mà chúng tôi có câu tuyên ngôn: sang đây không học được thì ít ra cũng phải ăn được.

Thêm vào đó là hội 5 anh chị em, toàn thành phần ăn ngon mà lại kĩ tính nên nhiều lúc bày vẽ ra các kiểu. Đáng nhớ nhất trong các kiểu bày vẽ này là món bánh trôi bánh chay mà tôi với mợ Tuyết đánh vật 4 tiếng đồng hồ từ 6h tối đến 10h tối. Không thể ngờ cái món đó chỉ riêng nhào bột với nặn bột thôi cũng tốn thời gian đến vậy. Qua không biết bao nhiêu vụ ăn uống lớn nhỏ, tôi luôn chọn vị trí bếp trưởng … để tránh phải dọn dẹp và rửa bát.

Qua năm hai thì cái sự ăn uống nó nâng lên một tầm cao mới khi xuất hiện một hội mang cái tên rất kêu BBB (bê-bê-bê) nhưng ý nghĩa đậm mùi xôi thịt “Bún Bò Brussels”. Tại Brussels, có một nhóm quyết định lập ra vì mục đích ăn uống tụ tập và món ăn khơi nguồn thành lập là Bún Bò Huế. Sau Bún bò thì đến một loại món Huế ra mắt, rồi thì phở gà, nem rán cũng được thực hiện. Nhưng đáng nhớ nhất có khi là nồi cháo gà bà Hường, mà có lẽ nó trở thành truyền thuyết: “khi ốm thì đừng có gọi hội này”. Sự tình là bạn tôi, Hường, bị ốm nên cả hội qua thăm. Thế mà cuối cùng gà Hường mua, cháo Hường nấu, cả hội quay ra xâu xé con gà ăn, để cho Hường ngồi nhìn cười (tự khỏi ốm). Hội còn có chef, là người thích nấu ăn, nhất là các món Huế. Được ăn mấy món này ở xứ người thì đúng là vừa lấp đầy dạ dày mà lấp luôn sự thèm đồ ăn Việt.

Quay lại câu chuyện đồ ăn, thì ở xứ người, muốn ăn đồ Việt thì chỉ có ra quán, nhưng muốn ăn ngon theo ý mình thì chỉ có tự làm. Thế nên có những đêm đọc sách, đọc đúng quyển Món ngon Hà Nội, đọc từng dòng miêu tả sự thanh ngọt của nước dùng món phở bò, phở gà, bún bung mà ngày hôm sau chỉ nghĩ tới việc ra siêu thị mua con gà về làm nồi phở ăn. Thèm nhiều thì lại làm nhiều, làm nhiều thì trình cũng lên. Ngày xưa thì biết hết nguyên liệu làm mấy món này, nhưng giờ mới làm thực tế, mà lại còn sáng tạo theo kiểu mang mì spagetti ra dùng thay bún vì nhà hết bún.

Các món theo kiểu Tây thì qua năm hai, ăn trưa ở trường nhiều nên tôi cũng để ý và bắt đầu mày mò nghiên cứu làm theo. Làm thử thôi chứ chủ yếu tôi vẫn thèm ăn đồ Việt. Mà cũng chưa nghĩ đến việc thèm ăn phở thì chủ nhật bắt bus sang Paris ăn rồi về lại Brussels trong ngày.

Ở Brussels may mắn là thứ gì cũng có hoặc tìm được, nguyên liệu đa phần đều có bán nên đồ đủ cả, chỉ thiếu mỗi người làm. Chuyện ăn uống ở xứ người cũng khá đa dạng. Có người ăn uống đơn giản, có người ăn theo đồ ăn của tụi Tây, còn tôi là thành phần thèm đồ Việt nên thích bày vẽ. Nếu xét về độ ngon so với ở Việt Nam thì chắc không bằng, nhưng cái cảm giác ngồi xì xụp bát bún hay bát phở tự làm, bên cạnh bạn bè giữa xứ người đáng giá hơn cả.

Có khi chẳng phải ăn uống gì hoành tráng, chỉ là một bữa cơm bình thường, nhưng có người ngồi ăn cùng, nói chuyện (tiếng Việt) cùng lại là điều không thể quên. Tôi nhớ những bữa tối muộn ở nhà mợ Tuyết, sau một ngày đánh vật với luận văn thì ăn chẳng được bao nhiêu, có người nói chuyện cho bớt mệt. Ngược đời vậy đó nhưng nó là có thật.

Nửa đêm ngồi nghĩ về siêu thị Colruyt, Carrefour và Delhaize và cả Abatoir Clemenceaux. Một góc văn hóa ăn uống của dân du học sinh xứ Brussels.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s