[Me and Singapore] Nghe, đọc và thấy

Đây là những câu chuyện được nghe, được đọc, được thấy và được tóm tắt lại (bởi tôi).

Những người dù già vẫn làm việc. Trước đây tôi có đọc bài viết về Singapore nói rằng người già vẫn lao động. Lúc đó tôi nghĩ đất nước văn minh vậy nên chắc người dân yêu lao động, dù già hay về hưu vẫn đi làm việc. Không hoàn toàn vậy! Rất nhiều người già ở đây họ vẫn đi làm phục vụ trong các khu ăn uống hay các công việc chân tay vì họ cần việc. Họ cần thêm tiền trang trải cho cuộc sống đắt đỏ ngay chính trên đất nước của họ, họ không muốn trở thành gánh nặng thêm cho con cháu, những người trẻ.

Những người trẻ cuốn mình vào guồng làm việc không ngừng nghỉ. Tôi nhớ ở Bỉ một tuần người đi làm chỉ 8 tiếng/ngày, còn Sing (một đất nước văn minh phát triển như Bỉ) thì làm không dưới 9 tiếng/ngày, có những người làm tới 10, 12 tiếng. Nhất là những bạn trẻ mới bắt đầu đi làm thì đúng là trâu cày theo đúng nghĩa. Chuyện 11h đêm vẫn thấy những bộ quần áo công sở đi tàu về là chuyện bình thường.

Những người đứng tuổi có gia đình thì thêm một gánh nặng gia đình khi mà chi phí cho những đứa trẻ không hề nhỏ. Bên này các trung tâm gia sư đông như quân nguyên. Gia sư 1-1 là một việc hái ra tiền. Tiền học cho một đứa trẻ không hề nhỏ. Thêm một điều khiến tôi khá ngạc nhiên là rất nhiều gia đình ở đây ít nấu cơm tối cho gia đình. Đa phần họ chọn ăn ngoài (eating-out). Tôi có hỏi thì biết do công việc của mỗi người trong gia đình khác nhau, thời gian biểu khác nhau nên rất khó để có một bữa cơm tối gia đình. Và họ quen với chuyện đó trước sự ngạc nhiên của tôi.

Đó là câu chuyện của những người local, những người sinh ra lớn lên cùng với sự phát triển nhanh chóng của Singapore. Còn tôi nằm trong một cơ số những người đến đây để làm việc và sống.

Nếu như giấc mơ Mỹ, giấc mơ châu Âu thì giấc mơ Sing cũng nằm trong suy nghĩ của nhiều người, kể cả người Việt. Singapore trở thành miền đất hứa với những nước xung quanh như Malay, Indo, Philippine, Vietnam,… Có gặp, có nói chuyện, có lắng nghe những người Việt mình chia sẻ về công cuộc thực hiện giấc mơ Singapore mới thấy xót xa vì những khó khăn họ phải chấp nhận và tồn tại.

Có lần tôi ngồi taxi ra sân bay, ông taxi mới bảo: “you are well paid” khi biết loại giấy phép lao động của tôi bên này. Singapore có vài loại giấy phép lao động khác nhau, loại của tôi nằm trong những loại cao so với mức lương tương đương cho người local. Chính phủ Sing thì đang ngày một nâng cao cái mức lương dành cho người ngoại quốc lên để hạn chế bớt người, nhưng đồng nghĩa với việc những người đang làm ở đây cũng sẽ được nâng lương lên để duy trì giấy phép lao động. Người bản xứ sẽ thấy chúng tôi được trả hậu hĩnh để sống, còn chúng tôi thì phải chi trả cho mọi thứ ở đây mà không có sự hỗ trợ nào từ chính phủ. Vậy nên không có gì bất ngờ khi mà Singapore nằm trong top 3 đất nước đắt đỏ nhất cho người ngoại quốc sống.

Tiện câu chuyện công việc của người nước ngoài thì tôi cảm nhận được một điều để kiếm việc ở đây thì bằng cấp của bạn như thế nào và bạn đến từ đâu.

Singapore, một đất nước châu Á. Rất khó để dùng một hai từ mô tả cảm nhận này nhưng sau khi cảm nhận được cuộc sống châu Âu và về đây thì tôi chợt nhận ra cái vẻ hào nhoáng bên ngoài như châu Âu không che hết được nét văn hóa đặc trưng của châu Á và người châu Á.

Đây là một góc nhỏ về Singapore. Và đây là một bài viết khác với những bài viết vui vẻ trong series Me and Singapore.

Singapore, 11.2017

Chặng cuối chuyến đi

 

 

Advertisements

Đi săn ở Penang

Ban đầu tôi nghĩ tên bài viết sẽ là “All about Penang” bởi tôi có nhiều trải nghiệm thú vị ở hòn đảo ngọc của Malaysia nổi tiếng với Geogre Town – Di sản thế giới được UNESCO công nhận. Tuy nhiên chuyến đi ngắn ngủi 2 ngày cuối tuần chưa thể mang đến tất cả nên tôi sẽ gọi chuyến đi này là “Đi săn ở Penang”. Trong hai ngày cuối tuần, tôi rong ruổi đi săn tranh đường phố ở Geogre Town, đi săn những công trình kiến trúc Á Âu và hơn hết là săn ẩm thực đường phố tại thiên đường Penang.

Đi săn tranh đường phố ở Geogre Town

Sau khi Geogre Town được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa, chính quyền nơi đây đã quyết định thổi thêm không khí nghệ thuật vào khu di sản này nhằm mang đến trải nghiệm thú vị khi khám phá thành phố cổ. Vì vậy những bức tranh dầu và tranh thép ra đời, đặt ngay ở những bức tường ngóc ngách trong Geogre Town. Nếu những bức tranh dầu mô tả một cách nghệ thuật về cuộc sống thì những bức tranh thép (được tạo bằng khung thép đặt trên nền tường) lại là những sự thật thú vị về con người nơi đây theo phong cách truyện tranh. Khi tới đây bạn sẽ không bất ngờ khi nhiều người lăm lăm trên tay tấm bản đồ đánh dấu những bức tranh nghệ thuật cần tìm kiếm. Khi bắt gặp một bức tranh sẽ là muôn kiểu tạo dáng chụp ảnh đánh dấu đã săn được thêm “một chú cá lớn”. Sau một hồi đi săn theo bản đồ, tôi quyết định đi tự do, lạc một xíu nhưng thật thú vị khi phát hiện ra thêm những bức tranh lớn nhỏ ẩn mình đâu đó trong từng góc phố.

IMG_20170918_193933_603.jpg

Tranh dầu

IMG_20170918_193933_605.jpg

IMG_20170918_193933_606.jpg

IMG_20170919_170521_811.jpg

20170916_110502(0)-02.jpeg

Tranh khung thép

20170916_130200-02.jpeg

 

20170916_160527-01.jpeg

Đi săn những công trình kiến trúc Á Âu

Hòn đảo ngọc Penang từ xưa đã có nhiều dân tộc tới đây sinh sống gồm người Hoa, người Mã Lai và người Ấn. Và đến thời kì thuộc địa Anh thì nền văn hóa Âu châu bắt đầu du nhập. Vậy nên trong hành trình đi săn tranh đường phố, tôi không thể bỏ qua kiến trúc nơi đây. Mà tôi nghĩ đây chính là mục đích của tranh đường phố. Văn hóa Trung Hoa là những ngôi nhà nhỏ trong khu khố người Hoa, là nhà thờ dòng họ Khoo, là những ngôi chùa Phật phảng phất mùi nhang. Rời khỏi khu Hoa sẽ dẫn tới khu tiểu Ấn (Little India) với những gian hàng thực phẩm nhiều màu sắc, hay dẫn lối tới khu Hồi giáo của người Mã.

20170916_111844-01.jpeg

Nhà thờ dòng họ Khoo

20170916_105542-01.jpeg

Ngôi chùa nhỏ trong Geogre Town

Ra khỏi khu trung tâm Geogre Town là khu bến cảng nổi tiếng với những ngôi nhà nổi trên mặt nước  của các gia tộc gốc Hoa (jetty clan) xây dựng và sinh sống nhiều đời. Jetty Chew nổi tiếng đông đúc với nhiều hàng quán và khách du lịch thì Jetty Tan hay Jetty Lee lại vắng vẻ hơn, mang đến hình ảnh cuộc sống thường nhật của người dân. Tôi không hề biết là có tới 6 Jetty clans sau khi trở về và tìm hiểu thêm.

20170916_115601-01.jpeg

Jetty Lee – một trong 6 Jetty Clans còn lại

Rời khu bến cảng Jetty sẽ dẫn tôi tới con phố đậm chất kiến trúc thuộc địa Anh. Những tòa nhà sừng sững, những bức tường lớn mà tôi cứ nghĩ mình đang đi dạo ở một con phố Âu châu nào đó ngày xưa. Phía cuối con đường đó là ngọn tháp đồng hồ tưởng nhớ nữ hoàng Victoria cùng pháo đài Fort Cornwallis xây dựng trong thời kì thuộc địa.

Để ngắm nhìn đảo ngọc Penang từ trên cao thì không nơi nào hợp lý hơn ngọn đồi Penang (Penang Hill). Từ đó cũng chỉ mất vài phút taxi để thăm ngôi chùa Phật giáo Kek Lok Si lớn nhất ở Malaysia với bức tượng đồng Phật bà Quan Âm (Kuan Yin) cao gần 40m.

20170916_135714-01.jpeg

Tòa nhà cổ theo lối kiến trúc châu Âu

20170916_153500-01.jpeg

Tòa thị chính cũ cũng theo lối kiến trúc châu Âu

IMG_20170925_191747_505.jpg

Pháo đài Fort Cornwallis

20170916_180336-01.jpeg

Biển Penang

Tự sướng trên đỉnh đồi Penang

Đi săn món ăn đường phố ở Penang

Penang là thiên đường ẩm thực đường phố thật không sai. Khi đang viết những dòng này, tôi nhớ lại những món ăn ở đó mà cồn cào bụng dạ. Những món ăn ở Penang tôi thử khá ngon và dễ ăn bởi không quá ngấy hoặc quá nồng. Bạn chủ nhà tôi thuê cho tôi hẳn một tấm bản đồ nên ăn gì, ăn ở đâu, ăn lúc nào. Và tất nhiên hai ngày không thể đủ cho tôi ăn hết những món ngon ở đây dù đã ăn tới 5 bữa trong ngày. Hành trình đi săn món ăn đường phố bắt đầu với món phở xào char koay kak và char kway toew, asam laksa (gồm bún, nước dùng nấu từ cá, dứa, rau cải và hành củ), oyster omelette (hàu non chiên bột) hay dim sum trong một quán nổi tiếng. Tránh miệng với nước quả nutmeg (nhục đậu khấu), món chè chendol ngọt lịm mát lạnh hay bánh su kem sầu riêng. Nếu tìm một lý do để khiến tôi quay lại Penang thì chắc chắn đó là đồ ăn nơi đây.

Tình yêu với đồ ăn khiến tôi không thể bỏ qua bảo tàng đồ ăn để tìm hiểu về sự đa dạng của thiên đường ẩm thực Penang. Thật may mắn khi tôi gặp một cô bé người bản địa hướng dẫn trong bảo tàng và ngồi nói chuyện gần nửa tiếng chỉ về đồ ăn ở Penang.

20170916_102006-01.jpeg

Asam Laksa

20170916_103811-01.jpeg

Chè Chendol

20170917_133040-01.jpeg

Phở xào Char koay toew

20170916_122709-01.jpeg

Su kem sầu riêng: thơm, béo, ngậy với mùi sầu riêng đặc trưng

Đi săn một mình

Penang trở thành chuyến đi một mình tiếp theo của tôi. Đi một mình không tệ nếu không muốn nói đến là vô cùng thú vị khi mà tự do đi lạc trong Geogre Town, rồi bất kể lúc nào đói mở bản đồ đồ ăn ra là biết có ngay hàng ăn quanh đây. Và khi ngồi ăn, tôi lại có dịp trò chuyện với những người bản địa nơi đây, để lắng nghe câu chuyện của họ. Trò chuyện luôn là một phần thú vị trong những chuyến đi một mình như thế này. Hai ngày cho một chuyến đi săn nhỏ với thu hoạch không nhỏ tẹo nào.

Penang, 09.2017

 

8 cảm xúc ở Bangkok

Bangkok, Thái Lan – điểm đến tiếp theo trong chặng hành trình khám phá châu Á. Lý do để chọn Bangkok là vì nghe mấy đứa tây gặp hồi còn ở châu Âu kể là muốn đến Thái Lan hay Việt Nam để khám phá sự hoang sơ của châu Á, trong đó Thái Lan được chọn vì thủ tục visa dễ dàng. Ở Singapore mọi thứ đã được sắp xếp sẵn thì Bangkok lại khá “hỗn loạn”. Thế nên mình cũng hiểu phần nào cảm giác của tụi Tây khi lần đầu tiên đặt chân đến Việt Nam. Và đọng lại sau chuyến đi là 8 cảm xúc về Bangkok.

#Mù tịt với Ngôn ngữ

Đây là đất nước đầu tiên mình đến mà ngôn ngữ chính thức không dùng bảng chữ cái Latin, vậy nên nhìn tiếng Thái coi như mù chữ. Và tiếng Anh cũng không quá phổ biến nên cũng hơi bất cập một tí trong việc tìm đường và giao tiếp. Thú vị nhất chắc là gặp một bác taxi chỉ bập bẹ được vài từ tiếng Anh trong khi mình thì chỉ đường cho bác ấy bằng tiếng Anh còn bác ấy thì cứ nói tiếng Thái. Vẫn đến nơi cần đến! Thế nên vẫn còn thấy tiếng Việt hạnh phúc là còn đọc hay đoán cách đọc theo chữ Latin.

#Ngập răng với Đồ ăn

Sống ở xứ Sing nghèo nàn ẩm thực nên qua Thái nhìn đồ ăn vừa rẻ vừa ngon vừa hợp khẩu vị như là cá gặp nước. Tôi vốn không ăn được cay nhưng mà sau khi ăn tom yum thì vừa lau mồ hôi vừa xì xụp húp súp. Pad thái, mì, cơm, xôi xoài đều hợp khẩu vị. Đặc biệt là uống nước dừa thả ga (dù không rẻ) và ăn hoa quả ngập răng. Thật đúng là thiên đường ăn uống. Tuy nhiên cũng nên cẩn thận với vệ sinh của đồ ăn đường phố.

20170525_195750.jpg

Xôi xoài – Ăn hoài vẫn thèm

20170526_173041.jpg

Đồ ăn đường phố 

#Kinh hoàng với Giao thông

Không phải hỗn loạn nữa mà phải dùng từ Kinh hoàng. Tắc từ sáng tới đêm, đường sá quá tải bởi ô tô. Khu trung tâm của chùa và hoàng cung thì luôn trong tình cảnh ù ứ, còn khu mua sắm giải trí Siam và Sukhumvit thì từng hàng dài ô tô xếp hàng không biết bao giờ thoát. Chắc nó y hệt Hà Nội hay Sài Gòn vào giờ tan tầm. Chưa kể cứ mưa to là Bangkok lại lụt (LẠI như Hà Nội, Sài Gòn).

Kinh nghiệm đi lại ở Bangkok là hãy tìm cách di chuyển đến ga tàu gần nhất và đi tàu, đừng cố đâm đầu đi taxi không thì tắc đến đêm. Và Bangkok có hệ thống ga tàu vô cùng đặc biệt khi cứ vào cổng ga là phải đi qua cổng soát từ như ở sân bay. Chưa kể ở đây có 2 hệ thống tàu trên cao và tàu metro chạy độc lập với nhau, không có vé dùng chung. Còn với taxi thì có thể gọi Grab hoặc Uber thay vì phải vất vả mặc cả với tài xế vào giờ tan tầm.

20170526_183038.jpg

20170525_112714.jpg

20170526_101757.jpg

Những chiếc ô tô buýt còn tệ hơn cả những chuyến xe 32 Giáp Bát – Nhổn ngày xưa

#Phê lòi với Massage

Đến Thái nhất định phải thử massage. Và không còn gì tuyệt hơn là sau một ngày dài đi bộ hơn chục cây được ngồi massage chân. Vừa thư giãn vừa ngủ gật luôn.

#Choáng ngợp với kiến trúc

 

Được biết đến là đất nước Chùa Vàng, những ngôi chùa ở Bangkok đều rất đẹp, ấn tượng, rực rỡ trong sắc vàng. Chùa ở Bangkok cũng khác nhiều so với những ngôi chùa hay thấy ở Sing hay chùa ở Hà Nội. Tôi đã từng choáng ngợp trước sự lộng lẫy của những lâu đài hay những nhà thờ lớn ở châu Âu thì lần này tôi choáng ngợp bởi sự kì công tỉ mỉ của cung điện hoàng gia và chùa nơi đây. Những bức tranh trên tường và trên trần được vẽ tỉ mỉ giống như những bức họa trong các nhà thờ. Không có từ gì có thể mô tả được sự choáng ngợp đó cả.

20170525_102837.jpg

Wat Traimit 

PANO_20170525_124014.jpg

20170525_130510.jpg

Cung điện hoàng gia

20170525_173117.jpg

Wat Pho

#Ấn tượng với Ancient city (Muang Boran)

Muang Boran là khu mô phỏng lại lịch sử Thái qua kiến trúc. Hay nói một cách khác là giống như Bảo tàng dân tộc học, mang hết các dân tộc vào một khu du lịch. Ancient City (tên tiếng Thái là Muang Boran) là nơi mang những kiến trúc đặc trưng của Thái vào đây. Đây là một nơi nằm xa Bangkok, và không nhiều khách du lịch (Trung Quốc) biết đến nên rất vắng. Tôi được tự do đạp xe khám phá khu rộng lớn này. Có thể nói đây sẽ là thiên đường sống ảo bởi các công trình ở đây dù là bản sao chép nhưng rất kì công và tỉ mỉ, lên ảnh thì long lanh.

20170526_122416.jpg

20170526_124114.jpg

20170526_130704.jpg

20170526_141526.jpg

20170526_144135.jpg

#Thư giãn với Chợ đêm

Tôi có đến hai chợ nổi tiếng là Chatuchak (chợ cuối tuần) và Ratchada Night Train market (chợ đêm). Chatuchak khá giống chợ Đồng Xuân nên nó sẽ mang lại cảm giác mới lạ cho tụi tây nhiều hơn là với tôi. Ratchada thì giống chợ đêm phố cổ, nhưng có khu bar sôi động như phố Tạ Hiện. Đêm về, làm chai bia và ngắm chợ đêm cũng là một trải nghiệm thú vị.

20170526_233634.jpg

#Ưng ý với Chỗ ở

Tôi thuê phòng trên Airbnb và gặp được ngôi nhà mà ngay từ khi bước chân vào đã thấy ưng. Chủ nhà nhiệt tình, nhà cửa sạch sẽ, đầy đủ mọi thứ, giống hệt như cái hostel tôi từng ở Sài Gòn. Công cuộc tìm nhà luôn là thứ vất vả nhất trong mỗi chuyến đi của tôi thì phải cân đối rất nhiều tiêu chí, bù lại thì có một khoảng thời gian tốt nhất để nghỉ ngơi ngắn ngủi mỗi đêm.

20170525_152622.jpg

Cuộc sống bên bờ sông Sài Gòn, nhưng đây là Bangkok

Bangkok trip kết thúc bằng việc lội mưa ra ga tàu, phải loẹt quẹt đôi flipflop ở sân bay vì đôi giày đã uớt sũng. Tuy nhiên đọng lại thì chuyến đi Bangkok mang lại cảm giác khám phá phiêu lưu. Tuy nhiên Bangkok đang oằn mình chịu đựng sự quá tải đến từ dân số, giao thông và hạ tầng, cùng với đó là ô nhiễm không khí (theo cảm nhận của tôi thì chưa tệ như Hà Nội). Có lẽ Hà Nội cũng sẽ sớm thành Bangkok thứ hai chứ không phải Paris.

05/2017

Thailand – Đất nước thứ 17

 

[Me and Singapore] Ăn Tết ở Sing

Diện đồ đỏ đón Tết cho giống dân Sing.

Mùa Tết thứ 3 xa nhà.

Ngày trước ở Bỉ thì gần đến Tết âm cũng vậy thôi, vẫn học, vẫn thi như thường lệ. Còn ở Sing thì trước Tết 3 tuần không khí đón Tết đã rộn ràng muôn nơi. Sắc đỏ trang trí khắp các mall, đuờng phố. Siêu thị bắt đầu bán nhiều mặt hàng cho Tết. Cái khu mua sắm gần chỗ tôi ở thì suốt ngày bật nhạc đón Tết. Đành rằng không có không khí gì như ở Bỉ lại còn đỡ nhớ, đằng này ngày nào cũng ngắm cảnh chuẩn bị Tết thật là không đành lòng. Cũng chỉ vì Tết trong suy nghĩ của tôi là những ngày cận Tết dọn dẹp chuẩn bị đón năm mới. Sau 2 cái Tết xa nhà thì cái thứ 3 cũng đã chuẩn bị tinh thần là nhẹ nhàng trôi qua mà thôi.

Tết đến.

30 Tết vẫn làm việc bình thường, được nghỉ buổi chiều về sớm tranh thủ giặt đống quần áo và dọn lại cái phòng.

Mùng một Tết đi ra đường thấy ai cũng xúng xính chọn quần áo đỏ, thi thoảng có người xách những túi cam nhỏ. Cam được coi là một món quà đầu năm để tặng nhau với lời chúc may mắn và thịnh vuợng cùng với lì xì. Tết ở Sing (theo kiểu Tàu) cũng không khác biệt quá so với Tết của Việt Nam mình. Cũng tụ họp gia đình, cũng ăn uống mấy ngày (theo lời chị đồng nghiệp ở công ty kể phải đi chợ cả tuần để làm cho mấy ngày Tết), cũng đi thăm họ hàng người thân.

Mùng một Tết tôi mò sang nhà thằng bạn thân làm nem rán ăn cho có không khí Tết. Còn nhớ Tết ở Bỉ cũng đã từng hì hục làm mấy chục cái nem chỉ vì thèm ăn rồi ăn vài ngày mới hết được. Vậy mà ngoài nem ra còn có bánh chưng, có xôi được cô bạn từ Việt Nam qua đây du lịch xách tay cho. Vậy là bữa liên hoan mùng một Tết cũng đầy đủ như mâm cơm Tết ở nhà. Chỉ một miếng bánh chưng với vài người bạn cũng đủ mang tới không khí Tết rồi. Nó giống y hệt những ngày Tết ở Bỉ với hội VUB ngày nào.

Hết Tết.

Có đi xa nhà ngày Tết mới hiểu cái ý nghĩa ngày Tết nó thiêng liêng như thế nào. Nó là trở về, là ở bên gia đình để dọn dẹp những cái cũ của năm đã qua và chuẩn bị hy vọng cho một năm mới. Đó là tinh thần của Tết. Vậy cớ làm sao phải bỏ Tết đi khi mà ngay cả một trong bốn con rồng của châu Á vẫn giữ trọn vẹn cả Tết dương lịch và Tết âm lịch.

Make Tết great again!

02.02.17

Kỉ niệm 1 tháng ở đảo.

 

Kuala Lumpur

Tôi đến Kuala Lumpur  (KL) công tác trong những ngày cuối tháng 3. Sau hơn 3 tiếng gật gù trên chiếc Boeing 737 ( nhớ lại những lần bay với Ryan Air), Malaysia hiện ra với những cánh đồng cọ dầu xanh mướt trải dài. Nhìn từ trên cao, Malaysia chìm trong màu xanh những hàng cọ được trồng thẳng tắp lự. Ấn tượng đầu tiên về đất nước xanh.

Ấn tượng thứ hai về Malaysia là rất nhiều người đạo Hồi. Có những lúc ngỡ tưởng mình đang đi dạo ở khu Schaerbeek ở Brussels. Nếu như ở châu Âu, những nhà thờ Thiên chúa tạo điểm nhấn cho thành phố thì ở đây, tôi lại tìm thấy nhà thờ Hồi giáo. Tuy nó nằm lọt thỏm giữ những tòa nhà cao tầng nhưng lại là một công trình mà chỉ cần đi ngang qua cũng phải chú ý ngay. Đó là nhà thờ Jamek (Jamek Mosque), nhà thờ cổ nhất ở KL. Thật tiếc là hôm tôi ở KL thì nhà thờ đang sửa chữa nên không thể vào được.

Ấn tượng tiếp theo về KL chính là bầu trời cao trong xanh. Từ ngày về Hà Nội, tôi luôn than phiền về cái màn sương khói mờ ảo mà hàng ngày tôi phải chiêm ngưỡng. Có thể là sương mà cũng có thể là ô nhiễm không khí trầm trọng (sắp thành Bắc Kinh rồi). Qua bên KL, dù đông đúc xe nhưng có vẻ không khí vẫn còn trong lành, dễ thở hơn Hà Nội. Với một đứa có mũi nhạy cảm với bụi không khí như tôi thì chỗ nào ô nhiễm, chỗ nào sạch là nhận ra ngay. KL làm tôi nhớ về châu Âu.

Con người Malaysia thân thiện, và họ nói tiếng Anh tốt, có lẽ vì tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức thứ 2 của họ. Thế nên là đi đâu cần hỏi gì cũng không gặp khó khăn lắm, ít nhất là ở trung tâm KL và 1 Mont Kiara nơi tôi ở. Con người ở đây đa phần đều có tôn giáo, vậy nên nhiều người khi gặp tôi đều hỏi: tôn giáo của cậu là gì? Ở Việt Nam tôn giáo nào là chủ yếu? Tôi cười và giải thích rằng tôi không theo tôn giáo, và về tôn giáo ở Việt Nam.

Tôi vào trung tâm KL trong một ngày thứ 7 nắng chói chang. Bắt đầu bằng việc lang thang qua được một vài nơi nổi tiếng như nhà thờ của đạo Hindu, khu chợ truyền thống (như chợ Đồng Xuân), khu quảng trường lớn, nhà ga xe lửa cổ, và kết thúc bằng trung tâm thuơng mại với một ly nước hoa quả. Đi công tác dài ngày nhưng chỉ có vài tiếng ngày thứ 7 để đi tham quan hết các khu này, nhất là khu shopping thì chết chìm trong đó luôn. Khu mua sắm của KL thật choáng ngợp, tương đương Soho của London, và ăn đứt City2 ở Brussels. Nhìn thấy Zara, HM, The body Shop mà thấy quen thuộc. Giờ thì quen thêm cả Uniqlo. Không khác lắm những ngày tung tăng ở Port de Namur.

Sau những sự choáng ngợp đó, tôi tìm thấy một sáng chủ nhật bình yên ở nơi đây. Mở mắt ra, qua cửa sổ phòng khách sạn là sự vắng lặng ngày cuối tuần. Mọi thứ y hệt như những ngày chủ nhật ở Brussels, bình yên lạ kì; và nó khác hoàn toàn với chủ nhật ở Hà Nội. Cái cảm giác đó như muốn ngồi bên ai đó, nhâm nhi cốc cafe rồi tận hưởng một ngày chủ nhật nghỉ ngơi đúng nghĩa. Sau nhớ ra là còn đi ra tiệm giặt đồ rồi còn chuẩn bị tài liệu cho tuần sau làm việc. Tôi không nghĩ là còn đc xách 1 túi đồ to đùng đi giặt rồi sấy ngoài tiệm. Đúng như cái lịch chuẩn cho ngày chủ nhật ở Brussels.

Hoa sữa. Thật không thể tin được là tôi thấy có mùi hoa sữa ở ngay con phố cạnh khách sạn tôi ở với một hàng tầm 5 hay 6 cây. Đó là một hôm sau ăn tối, tôi rủ anh bạn đi cùng lang thang quanh khu khách sạn để hóng gió sau một ngày làm việc căng như dây đàn. Và khi nhìn thấy những bông hoa sữa trắng nhỏ nhỏ nằm trên cao, hai anh em cứ ngước cổ lên chứng thực nó đúng là hoa sữa. Chúng tôi đã tìm thấy một góc thu Hà Nội ở nơi đây vào cuối tháng 3.

Gác những vất vả, căng thẳng vì công việc sang một bên, tôi muốn ghi dấu thêm về một đất nước nữa tôi đặt chân đến. Có đi ra ngoài, có trò chuyện với những người tôi gặp mới thấy cuộc sống còn rất nhiều thứ để tìm hiểu, trải nghiệm và có thời gian để nhìn lại chính con đường mình đang đi.

3/2016

Kuala Lumpur – Điểm đến đầu tiên ở châu Á