[Me and Brussels] Sẽ không còn nữa – Trở về

Lần đầu tiên thấy tuyết rơi

Có một nơi tôi gọi là nhà, có những người tôi gọi là gia đình. Đó là ở Brussels. Hôm qua là đám cưới chị gái và cũng chào tạm biệt chị luôn, hôm nay chào hai anh em thân thiết về Việt Nam trước mới chợt thấy hụt hẫng. Đó là những người thân thiết của tôi ở châu Âu. Những khoảng thời gian chúng tôi bên nhau, và cả khoảng thời gian học ở xứ Bỉ hai năm qua sẽ chỉ còn là kỉ niệm. Hai tuần nữa, tôi cũng sẽ về Việt Nam, và sẽ không thể có lại những khoảnh khắc như hai năm đã qua nữa.

Đó là gia đình hai bác Nguyệt Dưỡng cùng hai em Nguyệt Linh và Dương Anh. Hai năm tôi ở đây cùng gia đình bác, được cả nhà coi như con cháu trong nhà. Tôi nghe kể chuyện nhiều bạn sinh viên bên này thuê nhà bên này bị làm khó này nọ kể cả chủ nhà tây hay ta, tôi chỉ nghĩ mình quá may mắn khi gặp được gia đình hai bác. Cả nhà đối xử với tôi rất tốt, giúp đỡ tôi mọi thứ, chỉ bảo cho tôi nhiều điều. Tôi sẽ nhớ lắm căn phòng ở tầng hầm này, những bữa cơm cùng gia đình, những câu chuyện hai bác kể, những lúc chơi với hai em. Vì những điều nhỏ nhỏ này mà tôi gần như không cảm thấy nhớ nhà, vì gia đình hai bác giống như người thân, gia đình với tôi.

Đó là những bữa cơm đạm bạc, vội vàng chuẩn bị của Tuyết, chị gái yêu quý, mỗi khi tôi gọi điện kêu chị ơi em qua nhé. Lần nào qua nhà cũng được chị gái mời ăn uống, rồi ngồi kể mọi thứ chuyện vui buồn stress. Những ngày tôi làm thesis, mệt mỏi không muốn nấu ăn gì nữa, thì ới chị gái là được bát cơm luôn. Ăn uống không bao nhiêu, mà cảm giác khi mệt mỏi có người ngồi ăn cùng sẽ thấy bớt cô đơn hơn nửa đêm ngồi ăn uống một mình. Nhờ Tuyết và mọi người trong kí túc VUB mà tôi mới vượt qua 5 tháng căng thẳng chỉ muốn bỏ cuộc khi làm thesis, đã có lúc tưởng phát điên rồi. Giờ thì chị gái đã ở Pháp, thằng em về VN.

Đó là khoảng thời gian ở cùng phòng với Đức, rồi nguyên một kì ăn cơm cùng cả anh Hiếu. Lần đầu tiên biết thế nào là share phòng, là roommate, rồi học cách dọn dẹp, nấu ăn các kiểu. Từ hai đứa chỉ biết nhau là học cùng lớp Đại học, giờ thân hơn. Ngày xưa thấy “sợ” mức độ siêu nhân của Đức, giờ vẫn siêu nhân nhưng bớt sợ dần rồi. Ông anh Hiều thì tốt tính, thằng em nhờ gì cũng giúp tuốt. Càng đến lúc gần về, ba anh em lại thân hơn, bia bọt cũng nhiều hơn. Cũng vài lần đi uống bia, nửa đêm ra ngồi ở Grand Place nói đủ mọi thứ chuyện trên đời đến tận 3h, 3 rưỡi sáng mới mò về. Về VN, không còn Grand Place, không còn bia ngon, và không còn là sinh viên để có thể ngồi với nhau như trước đây.

Đó là hội BBB khi qua năm 2 biết thêm Ngân, Phương, Hường, Linh, Lan Anh. Cái tên thật của hội thì đậm mùi xôi thịt (Bún bò Brussels), mỗi người là một mảnh ghép, cá tính khác biệt rõ ràng, nhưng cùng chung một đam mê ăn uống và quẩy (bia và bar). Rồi còn văn hóa sinh nhật nữa. Hôm cầm tấm thiệp chúc mừng sinh nhật và cả món quà sinh nhật không-hề-tưởng-tượng-ra mà bị đơ mất vài giây. Một nửa của BBB đã rời Bỉ, không biết bao giờ BBB sẽ đông đủ mọi người tụ tập nữa.

Đó là một năm sống một mình. Mặc dù vẫn ở cùng gia đình hai bác, nhưng một mình một tầng hầm. Lúc vui vẻ thì bật nhạc tưng bừng, lúc mệt mỏi thì ngấm dần cảm giác cô đơn, nhất là vào mùa đông. Lúc đó rình được mấy đứa bạn cùng múi giờ đang rảnh là có khi gọi điện nói chuyện vài tiếng đồng hồ. Trải qua những lúc như thế để hiểu và biết rằng dù sống ở đâu, hãy tìm cho mình một vài người bạn bè thân thiết bên cạnh.

Đó là Brussels, nơi tôi bắt đầu hành trình những chuyến đi khám phá châu Âu, nơi tôi trở về sau mỗi chuyến đi, cảm giác nhìn Brussels thấy bình yên lạ lùng. Đây là nơi tôi đi lang thang nhiều nhất, bất kể ngày hay nửa đêm. Đây là nơi, là khoảng thời gian cho tôi được sống thoải mái nhất, đúng nghĩa nhất với những thứ mình nghĩ về cuộc sống. Tôi đặt ra rất nhiều dự định sẽ làm khi qua đây, và đến giờ đã thực hiện được gần hết. Thế nên càng có nhiều kỉ niệm, tôi thêm gắn bó hơn với xứ Bỉ, với châu Âu này.

Tôi đã có một gia đình lớn với những người thân mới, và một nơi gọi là nhà thứ hai ở đây. Vậy nên chào tạm biệt nó thật sự rất khó. Rời Hà Nội, tôi biết tôi sẽ trở về sau 2 năm. Rời châu Âu, tôi chỉ biết nói rằng: rồi tôi sẽ quay trở lại đây một ngày nào đó.

Advertisements