Sài Gòn, Anh Yêu Em

Chiều chủ nhật và một mình ra rạp coi “Sài Gòn, anh yêu em”.

Ngay từ khi ra trailer tôi đã biết nhất định sẽ đi coi film này, dù có đi coi một mình vì những người quanh tôi không mấy ai mặn mà với film Việt. Và bộ film không làm tôi thất vọng: đẹp, chỉnh chu và đáng nhớ. Nó làm tôi nhớ về những ngày ở Sài Gòn vừa qua.

Tôi chọn cách khám phá Sài Gòn như cách tôi khám phá châu Âu. Rong ruổi một mình trên từng con phố, quan sát cuộc sống, lắng nghe câu chuyện từ những đang sống ở đây và kể chuyện cho tụi nước ngoài ở cùng hostel.

Sài Gòn là đi bộ đến mỏi cẳng ở trong khu trung tâm quận 1. Nó đủ nhỏ để đi dạo, để quan sát chính cuộc sống và thỉnh thoảng táp vô hàng quán ăn uống.

Sài Gòn là những câu chuyện: khi ngồi trên xe của anh lái GrabBike, nghe câu chuyện về anh lái xe đến từ miền Tây lên đây mưu sinh, nghe anh kể về miền Tây và cuộc sống ở nơi đó. Đó không phải là nơi đến một ngày, chụp ảnh rồi về. Hay câu chuyện của chú taxi về sự khác biệt giữa Sài Gòn và Hà Nội. Và còn cả câu chuyện về một cậu sinh viên với Sài Gòn rất riêng trong tim.

Sài Gòn là như một người Sài Gòn, giới thiệu tùm lum cho tụi ở cùng hostel về Sài  Gòn, về những trải nghiệm của mình ở đây. Có cô em người Hàn Quốc, đam mê ẩm thực Việt Nam, được tôi giới thiệu cho mấy món tôi được thử ở Sài Gòn và giới thiệu luôn đặc sản bún chả nem Hà Nội. Và cậu em người Anh chưa biết gì về Việt Nam và châu Á, cũng được dạy cách dùng đũa rồi cho thử món bún mắm (mà tôi nghĩ chắc phải rất cố gắng mới ăn đuợc chỗ bún đấy). Và chị quản lý hostel siêu thân thiện khiến tôi sẽ quay lại hostel đó khi thăm Sài Gòn.

Tôi vô tìm hiểu Sài Gòn qua những người tôi định gặp để lắng nghe Sài Gòn trong suy nghĩ của họ. Hình ảnh về mảnh đất này trở nên gần gũi, nhẹ nhàng, không cầu kì xa lạ.

Hôm nay trong phòng chiếu phim, tôi cảm thấy như mình đang ở chính Sài Gòn vài tuần trước vậy. Tôi thích cái cách kể chuyện của phim, thích từng góc quay và ngay cả lời thoại, và cả những câu kết trong film. Sài Gòn lớn vậy mà nhỏ lắm, khó lạc nhau lắm, còn yêu thuơng là còn tìm được nhau. Hai mẹ con Mỹ Tuyền – Mỹ Mỹ, cặp tri kỉ chú Sáu- dì Ba, hai tâm hồn tìm thấy nhau Đức – Khánh, tình phụ tử ngắn ngủi giữa chú Sáu và Đức, những câu chuyện kể song song mà gắn kết lại tạo thành một bức tranh về cuộc sống đầy tình yêu. Tôi vốn thấy cải lương rất khó cảm nhưng rồi xem đoạn cải lương trong film mới thấy nó đúng là sinh ra từ chính mảnh đất và con người Nam bộ. Và tôi thích cách thể hiện rất nhẹ nhàng và nhân văn của hai tâm hồn Đức – Khánh. Khoảnh khắc xúc động nhất là lúc đoàn viên của chú Sáu và Đức. Mọi thứ rất tự nhiên và rất thực.

Sài Gòn luôn vội vã nhưng vẫn có chỗ cho những nốt trầm cho tâm hồn. Tôi không biết nếu có bộ film tương tự “Hà Nội, anh yêu em” thì sẽ ra sao vì vốn dĩ Hà Nội đã khác Sài Gòn rồi. Ở Sài Gòn mọi thứ có lẽ sẽ vậy đó.

Còn nhớ lúc trên máy bay trở ra Hà Nội, tôi biết tôi sẽ quay lại nơi đây thêm nữa để tiếp tục tìm hiểu về miền đất này.

Còn yêu thương là còn tìm được nhau 

10.2016

PS: Hôm nay lạ khi cả phòng chiếu hơn 100 ghế mà chỉ có khoảng 10 người coi, suất chiếu lúc 3h chiều ở Lotte Keangnam, nhờ vậy nên rất thoải mái để hoàn toàn cảm nhận film. Không hiểu là do rạp này hết hot hay do film không rầm rộ quảng cáo như bom tấn. Với tôi thì đây là film còn vượt qua Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, là một bộ film Việt Nam rất đáng xem. Chỉ tiếc là phần nhạc film chưa thực sự hoàn hảo.

 

 

 

 

Advertisements