Đi đi nếu có thể

Bố mẹ, rồi anh chị và cả bạn bè tôi hỏi rất nhiều lần câu: lại đi 1 mình ah? đi thế không chán sao? đi thế có an toàn không?

Gần đây tôi bắt đầu đi những chuyến đi có một mình theo phong cách solo-traveller. Trước đây tôi sợ cảm giác đi du lịch một mình, vì nghĩ đi du lịch có bạn bè đi cùng mới vui. Rồi tôi thử đi một mình một chuyến và từ đó tôi thích những chuyến đi solo.

Vì tôi không còn phải chạy cố sống cố chết đến hết những địa điểm du lịch. Tôi cứ thong thả đi, vẫn có plan trước đó, nhưng mệt thì nghỉ, thích thì tạt ngang tạt ngửa vô tư, thời gian linh hoạt thoải mái.

Vì tôi có thời gian để quan sát và lắng nghe nhiều hơn. Đi không phải là để chụp ảnh, để check-in, mà tôi còn quan sát con người và cuộc sống. Tôi vốn không thích những bảo tàng, nhưng rất thích vào những bảo tàng dành cho tụi trẻ con, vì tôi từng quan sát thấy nhiều cha mẹ cho con đi bảo tàng, và dạy chúng rất nhiều điều từ đó. Tôi nghe (trộm) cách họ giải thích cho con của họ, và ghi nhớ lại. Không biết ở Việt Nam mình có gia đình nào như vậy không nhỉ. Và nhờ đi một mình, tôi có thời gian riêng để ngồi ngâm nga trong những cái bảo tàng rộng lớn mình yêu thích.

Vì tôi buộc phải nói tiếng Anh. Không có bạn bè Việt đi cùng, tiếng Anh là thứ duy nhất kết nối tôi với mọi người. Đến thời điểm này, phản xạ tiếng Anh giao tiếp của tôi đã nhạy hơn trước kia, dù kĩ năng nói vẫn lởm vô cùng. Những người tôi gặp trong các chuyến đi thường là những solo-travellers như tôi, nên nói chuyện về du lịch khoái lắm, ngoài ra thỉnh thoảng còn gặp được người dân địa phương, được nghe họ kể về cuộc sống ở nơi mình đến. Một cuộc nói chuyện ngắn ngủi nhưng bao trọn hết cả quyển cẩm nang du lịch của thành phố luôn.

Vì tôi tự lo mọi thứ từ A đến Z. Tự lên kế hoạch, tự tính toán chi phí, đặt vé các kiểu, đọc về nơi đến. Một chuyến đi có vài ba ngày nhưng lên plan chắc trước cả tháng để làm dần dần. Vì là “time-rich and cash-poor traveller” nên việc tính toán chi phí là thứ đau đầu nhất. Hồi ở VN, tôi hầu như chẳng đi du lịch mấy, không có ý niệm gì về mấy cái này, nhưng rồi sang đây phải tự làm để đi, rồi có sẵn backup plans vì đi một mình. Nhiều lúc cũng nghĩ chắc bản thân nghiện đi du lịch quá hay sao mà đi không biết chán, không biết mệt.

Vì sau mỗi chuyến đi là những trải nghiệm quý giá mà không sách vở nào ghi lại được. Các cụ dạy đúng: đi một ngày đàng, học một sàng khôn.

Đi đi nếu có thể, quan sát nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn để thấy bất cứ điều gì xung quanh đều đáng để học và ghi nhớ.

Advertisements